Nguồn gốc của cầm đồ

Bạn sẽ làm gì khi “không có một xu dính túi” mà lại đang có một chuyện gì đó cần tiền gấp, hoặc bạn là sinh viên nhưng còn lâu mới đến lúc gia đình gửi tiền ra, và còn nhiều trường hợp khác nữa? Có lẽ bạn sẽ nghĩ đến một cửa hiệu mà ở đó bạn có thể vay nóng một khoản tiền với thủ tục khá đơn giản và chỉ cần thế chấp một vật gì đó bạn chưa dùng đến, gọi là dịch vụ cầm đồ.
 

Nguồn gốc của dịch vụ "cầm đồ"


Thuật ngữ "cầm đồ” (pawn) có nguồn gốc là từ "patinum" trong tiếng Latinh và tiếng Pháp có nghĩa "vải" hoặc "quần áo". Ở phương Tây, dịch vụ cầm đồ bắt nguồn từ Hy Lạp cổ đại và hoạt động cầm đồ được tuyền bá rộng rãi song hành với sự lan tỏa của nền văn hóa La Mã. Thuật ngữ "cầm đồ" từng được nhắc đến trong các văn bản viết tay của các nền văn minh Hy Lạp và La Mã.

Ở phương Đông, dịch vụ cầm đồ cũng xuất hiện ở Trung Quốc cổ đại, cách đây trên 3.000 năm và cho đến nay vẫn không thay đổi nhiều, cho dù nhiều qui định khác nhau đã được áp đặt đối với dịch vụ này qua từng thời kỳ.

Kinh thánh cũng nhắc đến thuật ngữ "cầm đồ". Kinh thánh của người Do thái có đoạn viết: “Không nên đem cầm cố thớt cối trên hay thớt cối dưới bởi vì làm như vậy có nghĩa là đem ‘cầm đồ’ cuộc sống của mình”. Câu này hàm ý người ta không nên đem "cầm đồ" kế sinh nhai của mình.



Vì sao lại treo ba quả cầu vàng?

 


Người đời cho rằng Đức chúa Jesus đã sai lầm khi xô đổ chiếc bàn đổi tiền trong nhà thờ chỉ vì những chiếc bàn này là nơi người ta đến để đổi những đồng xu kim loại bình thường thành những đồng xu bằng bạc - loại tiền được sử dụng trong nhà thờ. Bởi vì chính ngài cũng là hiện thân của thánh Nicholas (tên gọi khác của Đức chúa Jesus) được cho là bảo trợ các nhà môi giới cầm đồ và chủ nhà băng. Sinh năm 280 sau Công nguyên ở Patara, cách thành phố cổ Myra ở miền Tây Nam Thổ Nhĩ Kỳ 5 dặm, trong một gia đình Cơ đốc giáo giàu có, Nicholas được phong tu sĩ từ năm 19 tuổi, sau đó nhanh chóng trở nên nổi tiếng nhờ những hành động từ thiện.
.
Khi bác của Thánh Nicholas làm giám mục Jerusalem, ông đã bổ nhiệm cháu mình cai quản tu viện. Huyền thoại về vị giám mục trẻ ra đời từ đó và say này ông được tôn vinh là thánh thông qua những việc làm từ thiện. Nhiều người thường nhắc đến câu chuyên trước khi được phong tu sĩ, Thánh Nicholas từng cho một người đàn ông khốn cùng ba túi đựng những đồng xu bằng vàng để cứu bầy con gái đang có nguy cơ chết đói. Đây là lý do các chủ nhà băng hoặc hiệu cầm đồ sau này thường treo những quả cầu bằng vàng ngay trên cửa ra vào để bày tỏ lòng kính trọng thánh Nicholas.


Huyền thoại về từ tâm của Thánh Nicholas đã khiến cho ngài bị người đời “thay tên, đổi họ”: trước hết là ở Đức và sau đó là ở Pháp, nơi người ta gọi vị thánh này là “Ông già Noel”. Về sau, những người Hà Lan theo đạo Tin lành định cư ở New Amsterdam (nay là thành phố New York, Mỹ ) gọi ông là Santa Claus. Cái tên này sau đó được phổ biến khắp thế giới.



Quá trình phát triển 


Trong thế kỷ 18 và 19, nghề môi giới cầm đồ ban đầu không phải chịu bất kỳ sự kiềm tỏa nào và lãi suất “cao ngất ngưởng” khiến dịch vụ này bị coi là nghề “bất lương” trong nhiều thập kỷ. Sự ra đời của Đạo luật môi giới cầm đồ 1878 dẫn đến việc lãi suất ở các công ty môi giới cầm đồ từ đó được tính theo số lượng và thời gian cho vay. 

Mãi đến sau Chiến tranh thế giới thứ II, nghề cầm đồ vẫn hưng thịnh với khoảng 5.000 hiệu cầm đồ hoạt động ở Anh và Ireland. Những hiệu này nhận cầm cố bất kỳ thứ gì: từ quần áo, đồ trang sức, nhạc cụ, vũ khí đến vương miện. Các hiệu cầm đồ lớn có thể phục vụ 1.000 khách hàng/tuần. Tuy nhiên, số lượng hiệu cầm đồ sau đó đã giảm mạnh, do kinh tế phát triển cho ra đời chế độ phúc lợi xã hội. Vào thập niên 70 của thế kỷ trước, số công ty cầm đồ đã giảm xuống còn không quá 50 và lãi suất ngân hàng cao thời đó đã khiến cho công ty môi giới cầm đồ chỉ được hưởng từ 2-3% lợi nhuận hàng năm đối với những khoản vay lớn, biến dịch vụ môi giới cầm đồ trở thành nghề ít sinh lợi. 

Với sự ra đời của Đạo luật tín dụng tiêu dùng 1974, loại bỏ những quy định cũ và áp đặt những giới hạn mới, nghề môi giới cầm đồ lại trở thành dịch vụ thiết thực đối với cả chủ lẫn khách hàng. Từ những năm 1980, số chủ môi giới cầm đồ đã tăng lên và đến nay, đã trở thành một hệ thống ngân hàng đối với những người cần “vay nóng”. Đạo luật này cho phép các Hoàng  gia sử dụng dịch vụ môi giới cầm đồ như dân thường.

Hoạt động môi giới cầm đồ thời đó đơn giản là đưa tiền cho khách hàng để giữ một món đồ nào đó mà khách để lại, nói cách khác là cho vay thế chấp. Mọi người, từ người nghèo đến người giàu, đều có thể sử dụng dịch vụ này.


    
Vua chúa cũng phải đến hiệu cầm đồ


Có điều lạ là đã có thời, người ta định kiến áp đặt hoạt động cầm đồ cho tầng lớp nghèo nhất trong xã hội, trong khi trên thực tế, không phải chỉ người nghèo mới cần tiền một cách vội vã. Nghề cầm đồ xuất hiện ở Anh dưới thời Vua William “Nhà chinh phục”. Năm 1338, Vua Edward III của Anh đã đem cầm một số đồ trang sức quý để dồn tiền cho cuộc chiến tranh với Pháp. Vua Henry V cũng làm cái điều tương tự trong năm 1415. Được biết, Nữ hoàng Isabella của Tây Ban Nha cũng đem cầm những đồ trang sức quý của mình để giúp nhà thám hiểm Christopher Columbus tìm ra châu Mỹ.


Cầm đồ và gia huy


Bộ tộc Lombards thống trị miền Bắc Italia và các vùng phụ cận hồi thế kỷ thứ VI và thứ VIII, cùng dòng họ Medicis ở vùng Florence của Italia là những chủ hiệu cầm đồ ở châu Âu thời trung cổ. Ba quả cầu vàng là biểu tượng mà dòng họ Lombards thường treo trước nhà, song dòng họ Medicis cũng coi ba quả cầu vàng là một phần trong gia huy của họ. Cả hai dòng họ này sau đó trở thành những cơ sở tài chính hùng mạnh và ba quả cầu vàng không chỉ là thương hiệu mà còn là biểu tượng về sự tin tưởng lẫn nhau giữa hai dòng họ này. Trên các gia huy thời trung cổ cũng thường khắc 3 quả cầu, 3 chiếc đĩa hoặc 3 đồng tiền xu…nhằm thể hiện sự thành công về tiền bạc. 

Thiết thực hay không thiết thực còn phụ thuộc vào sự nhìn nhận của mỗi con người, nhưng có một điều phải thừa nhận rằng dịch vụ cầm đồ có từ “thời xửa, thời xưa” và vẫn tồn tại trong thế giới văn minh, hiện đại thời nay. 

"